ải chăng Châu Du sai ngươi sang dọ thám ?
Hám Trạch ung dung đáp :
- Tôi là quan Tham Mưu bên Ðông Ngô tên Hám Trạch tới qui hàng .
Tào Tháo hét lớn :
- Mi khinh thường ta và ngạo mạn quá !
Hám Trạch nói :
- Thế mới biết thiên hạ đồn sai . Cầu hiền đâu có thái độ nlư thế kia !
Lúc đó Tào Tháo mới đổi giọng :
- Hai bên đang thù địch, lẽ nào ta không gặng hỏi .
Hám Trạch thưa :
- Huỳnh Công Phúc là đại tướng phò Ngô đã được ba trào, công nghiệp rất lớn, nay vì nói lỡ một lời mà Châu Du đánh khảo chết đi sống lại giữa mặt ba quân, nên có ý muốn đầu phục Thừa Tưóng , là ngưòi có đức lớn .
Tào Tháo hỏi xem thư, xem xong, Tào Tháo quát :
- Ðây là khổ nhục kế . Rồi thét quân lôi Hám Trạch ra chém.
Hám Trạch chẳng hề sợ hãi, lại còn cười ngất .
Tào Tháo hỏi còn cười nỗi gì !
Hám Trạch nói :
- Ta không cười ngươi, chỉ cười cho Huỳnh Cái lầm ngươi ?
Tào Tháo bảo :
- Thế nào là lầm ta . Hàng thư không có ghi rõ ngày giờ ra hàng, làm sao tin được?
Hám Trạch đáp :
- Thế thì ngươi nên thâu binh về cho sớm kẻo Châu Du bắt đặng nguy mất .
Tào Tháo lại nói :
- Cho ngươi giải thích, nếu không lọt tai phải chịu chết, nếu nói có lý ta dung nạp ngay !
Hám Trạch nói :
- Người ta đã có câu : lén mà phản chủ thì chớ hẹn ngày giờ . Ngươi không thạo cơ mưu, lai không tin người hiền, quả là thua Châu Du tới nơi đó .
Tào Tháo liền đổi giận làm vui, tới cởi trói rồi nói :
- Xin ngài miễn thứ .
Hám Trạch nói :
- Tôi với Huỳnh Cái trông minh chúa như con trông mẹ vậy .
Tào Tháo mừng lắm, hứa sẽ tâu về triều đình trọng thưởng .
Bỗng có tên quân vào dâng mật thư, Tào Tháo đọc qua, nét mặt hân hoan.
Hám Trạch đoán là thư của Thái Trung, Thái Hòa .
Tào Tháo dặn Hám Trạch :
- Tiên sanh trở về bên đó nói với Công Phúc khi nào sang hàng thì mật báo cho ta mang thuyền tới đón.
Hám Trạch về kể lại cho Huỳnh Cái nghe.
Huỳnh Cái cả mừng cảm ơn Hám Trạch mãi.
Rồi sau đó, Hám Trạch qua trại Cam Ninh, nói :
- Bửa trước ông can Châu Du lại bị gạt đi, thiệt là đáng tức !
Cam Ninh đáp :
- Thiệt là nhục cho tôi, bây giờ chẳng muốn ngó ai nơi Giang Ðông này nữa , nói rồi đập bàn ghế om sòm.
Hám Trạch làm bộ kề tai Cam Ninh nói nhỏ.
Cam Ninh cúi đầu làm thinh .
Thái Trung , Thái Hòa đứng gần đó liền dọ hỏi :
- Tướng quân bất bình lắm sao ?
Hám Trạch nói :
-Chúng ta đang có việc rối rắm , các ngươi biết gì mà bàn ?
Thái Trung hỏi :
- Có phải việc đầu Tào không ?
Cam Ninh vội rút gươm ra nói :
- Việc này để lộ rồi, ta phải giết ngươi mới được .
Thái Trung vội vã nói :
- Chớ, chớ , tôi là bộ hạ Thừa Tướng đây mà !
Cam Ninh giả đò mừng rỡ.
Thái Trung, Thái Hòa kể lể :
- Việc Huỳnh Cái, chúng tôi đã báo cáo lên Thừa Tướng rồi .
Hám Trạch nói :
- Tôi cũng đã dâng thư Công Phúc cho Thừa Tướng và Thừa Tướng có nhắn lời với Cam Ninh Bá cùng qua đầu một thể .
Rồi cả bốn người ăn uống vui vẻ. Sau đó Thái Trung. Thái Hòa viết mật thư cho Tào Tháo.
Về phần Hám Trạch cũng biên thư cho Tào Tháo khi nào Huỳnh Cái qua đầu thì mũi thuyền sẽ cắm cờ xanh làm hiệu .
Tào Tháo lúc này chưa hẳn đã tin nên nhóm tưóng sĩ lại thương nghị và hỏi :
- Có ai dám qua bên đó xem sự thể ra sao không ?
Tương Cán xin đi.
Tào Tháo nhận lời, Tương Cán bèn qua thủy trại Ðông Ngô.
Châu Du được tin cả mừng, khiến quân sĩ mời vào .
Trông thấy Tương Cán, Châu Du nạt :
-Ta tưởng tình bằng hữu mà anh lấy thơ của tôi để cho hỏng việc. Ðang lý không dung tha, mà để ngươi ở nơi trung quân e lộ chuyện. Rồi truyền cho Tương Cán phải ra ở cái miễu dưới chân núi phía Tây.
Rồi Châu Du cho mời Bàng Thống đến thương nghị.
Bàng Thống tự Sĩ Nguyên ngày ấy có Lỗ Túc tới mời gặp Châu Du thì theo đi.
Châu Du nghênh tiếp vào trại rồi hỏi kế phá Tào.
Bàng Thống nói :
- Phải dùng hỏa công , nhưng mà thuyền chúng nó rời rạc, khó mà đốt hết. Nay phải dùng kế liên hườn khiến cho Tào Tháo ráp các thuyền lại với nhau thì đại thành công .
Sau đó nói với Châu Du :
- Tôi giúp ông phen này, nhưng ông phải làm như thế... như thế... Châu Du cả mừng, bái tạ .
Bàng Thống kiếu ra về .
Ðêm ấy, Tương Cán ngồi buồn trong am, thấy trăng đẹp đi ra ngoài, chợt nghe tiếng người đọc sách.
Tới gần thấy có người đang xem binh thơ trước đèn, trên vách treo thanh gươm.
Tương Cán liền vào ra mắt, hỏi thăm danh tánh.
Người kia đáp :
- Tôi là Bàng Thống, tự Sĩ Nguyên .
Tương Cán mừng rỡ :
- Té ra Phụng Sồ tiên sanh. Nghe đại danh đã lâu, cớ sao lại ở ẩn như vậy ?
Bàng Thống nói :
- Châu Du hợm mình, không coi ai ra gì nên tôi lánh ở đây !
Tương Cán nói :
- Thừa Tướng mộ danh tiên sanh đã lâu, nay tiên sanh theo tôi về giúp, thiệt là vạn hạnh. Tôi tuy bất tài cũng xin tiến cử
tiên sanh lập tức .
Bàng Thống nói :
- Nếu vậy ta nên đi ngay .
Tương Cán liền cùng Bàng Thống tìm thuyền trở lại trại Tào.
Tới nơi, Tương Cán trình Tào Tháo mọi chuyện, Tào Tháo liền mời Bàng Thống vào hậu đãi.
Sau đó đưa Bàng Thống đi xem các nơi rồi hỏi kế phá Ngô.
Bàng Thống nói :
- Tôi xem ra quân sĩ phần lớn ốm đau vì không quen sóng gió. Bây giờ Thừa Tướng phải cho lấy đinh lớn đóng các thuyền lại với nhau, rồi dùng dây xích buộc, như thế ở thuyền cũng như ở trên bộ, quân sĩ hết lo đau yếu .
Tào Tháo y kế, lại bắc ván ở trên cho quân sĩ đi lại, ai nấy đều mừng rỡ.
Sau đó Bàng Thống xin với Tào Tháo cho trở về Giang Ðông xem xét tình hình.
Tào Tháo cả mừng nói :
- Tiên sanh đi thì còn gì hơn. Nói rồi truyền cấp ngay thuyền cho Bàng Thống.
Bàng Thống sắp xuống thuyền bỗng có một người vổ vai kéo lại nói :
- Bọn ngươi ác đức quá, đã dùng khổ nhục kế, rồi trá hàng thư, nay lại liên huờn kế để tận diệt người ta hay sao ?
Bàng Thống thất kinh, quay lại nhìn. 

Hồi 48

Trên Trường Giang, Tào Tháo ngâm thơ
Tỏa chiến thuyền, Bắc quân diệu võ
Bàng Thống quay nhìn thì ra Từ Thứ mới an lòng nói nhỏ :
- Anh mà nói kế của tôi ra thì bá tánh Giang Nam đều chết hết !.
Từ Thứ nói :
- Thế thì tánh mạng 83 vạn quân ở đây làm sao ?
Từ Thứ nói tiếp :
- Dù sao thì cũng mệnh trời cả . Tôi đã vì Huyền Ðức mà hứa không giúp gì cho Tào Tháo hết. Ngặt vì tôi cũng ở bên
Tào Tháo, làm sao mà thoát hiểm được ? Bàng Thống kề tai Từ Thứ nói mấy câu, rồi hai đàng chia tay nhau.
Từ Thứ về, cho quân đón lên là Mã Ðằng đang lăm le đánh Hứa Xương.
Tào Tháo cũng lo, Từ Thứ nói :
- Xin Thừa Tướng cấp cho tôi vài ngàn quân, tôi sẽ về lo giữ Hứa Xương. Có chi lạ, tôi xin cấp báo .
Tào Tháo y lời.
Từ Thứ đi rồi, Tào Tháo không lo vụ Mã Ðằng nữa, lên ngựa đi dọc theo sông, ngắm trại bộ rồi tới trại thủy.
Ðêm ấy trăng rằm vằng vặc, mặt Trường Giang như một tấm lụa trải uốn éo . Phía Nam là núi Nam Bình đỉnh ngọn như thếp vàng.
Trời như dâng cao, gió đưa hây hây Tào Tháo bảo chư tướng :
- Ta bình sinh đánh Nam dẹp Bắc, nhưng chưa hao giờ thấy tâm hồn sảng khoái như vậy . Giang Nam nay mai thâu xong, ta sẽ cùng các ông sống một cỏi thanh nhàn cho thõa lòng ao ước.
Các quan cùng thưa :
- Chúng tôi xin ra sức sớm chiến thắng để vừa lòng Thừa Tướng.
Tháo đang vui liền bảo dọn tiệc rượu dưới trăng, cho đờn ca hát xướng tưng bừng, lòng người lâng lâng như ở chín từng mâỵ
Tào Tháo trỏ về phương Nam mà rằng :
- Huyền Ðức, Tôn Quyền chẳng thuận lòng trời, sao chúng ngu làm vậy . Ta nay đã năm mươi bốn tuổi, lấy xong Giang Nam là mãn nguyện một đời . Ta có quen với Kiều công, người có hai con gái là trang khuynh quốc khuynh thành song Tôn Sách, Châu Du lay hết. Nay mai đài Ðồng Tước xong, thĩnh được nhị Kiều về thì vui tuổi già xiết bao !. Nói rồi cười vang.
Bỗng có quạ kêu, bay về hướng Nam.
Tào Tháo hỏi điềm gì . Các quan thưa :
- Vì trăng tỏ nên chim ngở trời sáng mà kêu .
Tào Tháo cả cười . Lúc đó đã hơi say Tào Tháo cầm ngọn Sóc đứng ở mũi thuyền nói với các quan :
- Như cây sóc này, ta dẹp Huỳnh Cân, Lữ Bố, Viên Thuật, Viên Thiệu , tung hoành thiên hạ, phá Ðông Liêu, bình phương
Bắc, kể đà phỉ chí nam nhi .
Tào Tháo tức cảnh sanh tình liền làm một bài thơ , ca ngâm rồi lại mời các quan cùng họa, tất cả mọi người đều phấn chấn. Duy có Lưu Phúc làm Thứ Sử Dương Châu nói rằng :
- Bài ca hay, tuy nhiên câu :
- "Sao thưa, chim bay về Nam, không nhánh nào đậu đặng" là lời không tốt, xin Thừa Tướng sửa lại .
Ðang lúc say lại cao hứng, Tào Tháo giận lắm, chém luôn một gươm, Lưu Phúc chết tốt.
Hôm sau tĩnh rượu Tào Tháo ăn năn không cùng, khóc mà rằng :
- Ta say không biết gì nên giết oan Lưu Phúc, nay cho làm lễ Tam Công mai táng .
Rồi đó Vu Cấm, Mao Giới vào thưa là chiến thuyền đã buộc chặt vào nhau, quân lính đi như trên bờ, hết thảy đều vui vẻ, vậy xin cho bắt đầu thao luyện.
Tào Tháo liền cho đêm ngày tập dượt, lại lên chổ cao nhìn xuống khen nức nở :
- Binh trại ta như thế kia cũng là nhờ ơn Phụng Sồ vậy.
Trình Dục thưa :
- Cột liền vào nhau như vầy, nếu giặc dùng hỏa công thì chạy làm sao ?
Tào Tháo cười ngất mà rằng :
- Nay đang tiết đông, tuy có gió Tây và gió Bắc , binh ta ở Tây Bắc mà giặc ở phía Nam , có hỏa công thì giặc bị đốt chớ ta chẳng hề hấn gì.
Chư tướng đều bái phục.
Sau đó hai tướng là Tiêu Xúc và và Trương Nam xin lảnh thuyền nhỏ đi đánh một trận cho Ðông Ngô biết là quân Bắc cũng giỏi thủy chiến .
Tào Tháo liền cho hai chục thuyền nhỏ, nhưng quân dùng thương dài cung mạnh.
Còn chính Tào Tháo cũng sẽ ra thuyền lớn tập trận.
Canh tư đêm ấy . Quân Tào nai nịt gọn ghẻ,bày trận trên sông , gươm dáo rợp trời , cờ xí như rừng.
Tiêu Xúc và Trương Nam dùng thuyền nhỏ lướt tới.
Bên này Chân Du cho Hàng Ðương, Châu Thới ra cản.
Tiêu Xúc, Trương Nam mình không đề phòng đều bị Hàng Ðương, Châu Thới chém chết .
Bên Tào có Văn Sánh chèo thuyền ra cứu ứng.
Châu Thới thừa kế đánh thật rát, Văn Sánh thua bỏ chạy .
Châu Du cho thâu quân về.
Trận ấy binh thua, Tào Tháo tức lắm .
Hôm sau Châu Du lại lên cao xem trận đồ của Tào Tháo.
Châu Du nói :
- Phải tìm kế mà phá !. Lúc đó bỗng gió nỗi lên, bên trại Tào bỗng gảy cây cờ lớn ở trung ương.
Châu Du cười nói :
- Ðó là điềm dữ cho giặc đó . Ðang cười chợt gió lại thổi lớn, sóng dổ dồn dập, đuôi ngọn cờ bay qua trước mặt, Châu Du hét lên một tiếng. máu miệng trào ra . . .
Chư tướng vội vã đưa Châu Du vào trướng 

Hồi 